HLP đã chết!

Ngày mới sang Hàn, thêm 1 lần xa nhà, xa hơn HN - HP để mà về nhà cuối tuần. 1 Môi trường hoàn toàn mới, ko bạn bè người quen thân thiết. Ko thể đi lại dễ dàng vì ngôn ngữ cũng như phương tiện. Rất nhiều thứ khủng hoảng diễn ra. Ko đêm nào ngủ mà ko tưởng tượng ra 1 người nào đó để ôm, ôm thật chặt từ sau lưng. Khao khát được có 1 ng chia sẻ. Khao khát 1 vòng tay. Và rồi cái duyên cho gặp Bi. 

Đáng lẽ Linh ko nên kể công khai về chuyện với 1 ng con gái khác theo chủ quan của mình. Nhưng có lẽ để mọi ng hiểu rõ hơn thì có lẽ đành phải dùng chủ quan của mình để nói.

Có lẽ 2 tâm hồn đồng điệu nhau, cần nhau trong nỗi cô đơn - dù là nỗi cô đơn nơi đất khách hay là nỗi cô đơn vì tình yêu. Linh dành cho Bi rất nhẹ nhàng và chân thành. Nhưng cũng rất chậm dãi. Cái chậm rãi của 1 ng có chút từng trải.

Bởi lẽ 1 điều, Linh kiếm tìm 1 ng bạn, 1 ng để chia sẻ. Nhưng dường như Bi nghĩ rằng Linh đang tán tỉnh hay tệ hơn là lợi dụng gì đó. Linh chậm rãi và thận trọng trong từng lời nói và hành động. Vẫn dành cho Bi sự nhiệt tình nhưng đến khi Bi ko thực sự cần 1 ng bạn. Hoặc ít nhất với Linh, đó là sự lạnh nhạt hoặc coi thường. Linh ko tìm 1 ng yêu, Linh ko tán tỉnh. Linh cũng nói rõ ràng mà nhỉ.

Ko phủ nhận tình cảm Linh dành cho Bi. Một người để lại cho Linh rất nhiều cảm xúc, kỉ niệm. Một người con gái hoàn toàn khác biệt cũng có những mặt đáng để học. Nhưng đi 1 chặng đường dài, kiên nhẫn quan sát, Linh biết cách Bi chơi và đối xử với ng khác ko phù hợp với Linh.

Linh ko đánh giá Bi là người như thế nào. Chỉ nói đơn giản là, Linh ko thể tiếp tục dù là làm bạn với Bi nếu Bi vẫn tiếp tục thể hiện như vậy. Tâm lí Bi ko phải Linh ko hiểu. Nhưng xin lỗi, Linh ko phải ng tán tỉnh để mà phải chịu đựng 1 điều gì đó.

Nên thực sự Linh có tình cảm, dù rất nhiều, cũng phải tự mình ngừng lại mqh ko đến đâu. Ừm, thời gian chúng ta gặp và biết nhau quá ngắn. Nhưng đôi khi tình yêu ko cần phải quá nhiều thời gian để bắt đầu. Vấn đề là yêu nhau để đến được đâu, lại là 1 quãng đường dài. Linh cũng suy nghĩ nhiều về tình cảm mình dành cho Bi, rồi cuộc sống đối lập giữa 2 chúng ta, Linh cũng chưa đủ tự tin để bước vào cuộc sống của Bi. Linh có muôn vàn câu hỏi và nỗi lo sợ về bản thân. 

Vậy đấy, chúng ta lặng lẽ đi qua đời nhau. Linh chưa bao giờ hỏi và cũng ko muốn biết, với Bi thì Linh có là gì. Nếu ko thể có 1 kết thúc xa hơn, thì Linh muốn nó dừng lại. Cũng giống như nhiều ng con gái khác. Linh luôn có cái giới hạn để biết mình có thể tiếp tục mqh hay là dừng lại.

Tiếc là cái giới hạn của Linh, được ng khác quy chụp là buông thả. Ừm, đúng là có phần nào đó buông thả, khi bản thân mình còn mâu thuẫn với chính mình. 

Để đến khi quyết định chọn 1 người, để ng ta ko tin mình. Người ta ko tin vào giới hạn của mình, ko tin vào tình yêu của mình, ko tin vào hành động của mình.

Đúng là khó hiểu, với bản thân Linh cũng vậy. Linh cũng ko hiểu sao, yêu 1 người nhiều như vậy, nhưng Linh hoàn toàn ko có mong muốn đi xa hơn, hay dễ hiểu là có sức mạnh để mình dũng cảm đi tới phía người ta. Ko phải ng ta ko yêu mình, ko phải ng ta ko tốt. Nhưng, cái nhưng đó thật kì lạ. Cứ vậy mà sống.

Còn với em, anh muốn mình là ng 1 đàn ông, 1 ng chồng có thể lo cho em, 1 ng cha của những đứa con của em. 1 chỗ dựa vững chắc cho em. 1 người anh biết dù ko hoàn hảo nhưng mình sẽ cố gắng sống vì nhau. Bỏ qua cái tôi ích kỉ mà anh từng làm khổ bao ng khác. Anh yêu em, nhưng cách yêu đó chẳng giống ng con gái nào, cũng chẳng giống ng con trai nào mà em biết.

Và giờ, anh muốn thay đổi, để trở về chính bản thân mình. Sống vì cảm xúc và lí tưởng của mình. Vì 1 ước mơ anh đã lãng quên. Vì 1 hạnh phúc anh luôn ngóng chờ! Em k tới, hãy để anh đi tìm. Chỉ cần em còn chờ nơi đó!

Bình luận


Bình luận mới

Nội dung bình luận


Bình luận của mọi người. Có bình luận.
Bạn chưa có bình luận nào.