HLP đã chết!

Nếu đã chọn kiếp điên cuồng, thì phải sống thật ngông cuồng. Không phải vậy sao?

Cuộc đời mỗi người mỗi khác, không phải ai cũng có thể làm được điều người khác làm. Liệu ta nên thỏa hiệp với cuộc đời, chỉ vì ta cảm thấy bất lực, chỉ vì ta muốn có cái người khác có được mà ko phải trả giá? Vậy ta có còn là ta, như thuở ban đầu đã mong muốn mình sống?

Có thể thời niên thiếu thật dễ xúc động. Một nụ cười của người có thể để ta điên đảo 15 năm. Để giờ mọi thứ thật nhạt. Thật chí đã quên mất bản thân mình thích gì, muốn gì. Nhưng cũng thật tốt khi nhìn lại quá khứ, ta đã từng yêu nhau, đã từng mơ ước một tương lai. Có thể bây giờ ta ko thể làm gì cho nhau. Hoặc là ta thật ích kỉ, chỉ mong muốn điều tốt nhất cho mình mà thôi. Nhưng cuối cùng, vẫn mong người thật hạnh phúc, vô ưu vô lo suốt cuộc đời. Nếu tình kết ko thể giải, vậy để nó rơi vào năm tháng, phai nhòa đi nụ cười kiên cường của người.

Rồi ta lại là ta, tiếp tục sống ngông cuồng giữa dòng đời đầy thị phi.

Bình luận


Bình luận mới

Nội dung bình luận


Bình luận của mọi người. Có bình luận.
Bạn chưa có bình luận nào.