HLP đã chết!

Vậy là hơn 4 năm, mình lại viết. Có lẽ sẽ ko còn viết nhiều, có lẽ rất lâu nữa mới viết. 

5 năm trôi qua thật nhanh phải ko em? Rồi sẽ có 5 năm lần 2. Lúc đó mình chẳng còn là thanh xuân hai mươi tuổi nữa. 

Chúng ta, anh, em, đều bắt đầu đi hết thanh xuân. Mình già thật rồi em nhỉ. Em có gia đình, có chồng, có con (hi vọng thế). Có thể cuộc sống gia đình ko thật viên mãn, có thể rất hạnh phúc. Nhưng gia đình vẫn là gia đình, con vẫn là con. Em có động lực, có lý tưởng, đạt được điều mà em vẫn day dứt về cuộc sống mình, cũng như gia đình ở VN. Anh đã và vẫn sẽ luôn trân trọng em và tôn trọng quyết định của em, dù anh có phải chịu thật nhiều tổn thương. 

Sẽ là lần cuối cùng khóc vì em. Ko phải anh hết yêu em. Ko phải anh ko nhớ em. Có thể anh ko nhớ hết những kỉ niệm mình đã có. Có thể 1 lúc nào đó anh sẽ khoảnh khắc mình hạnh phúc. Vì anh có trí nhớ thật tồi. Nhưng, tồi thế mà sao anh ko thể quên đi nỗi mất mát này.

Mất em, anh mất nhiều lắm, đâu chỉ tình yêu. Trong cuộc sống đôi khi ko cần tình yêu vẫn sống được. Anh từng nhiều lúc muốn cưới người mình ko yêu. Vì anh tin rằng hợp nhau là đủ. Yêu em, anh cũng nói anh còn yêu ng khác. Nghĩ lại thì anh đúng thật là tồi em nhỉ. Nhưng anh đã quyết định đi với em trên con đường tương lai. Nhưng sự thực thì anh cũng làm tổn thương em.

Ko phải anh ko yêu em. Chỉ là anh chưa đủ trưởng thành. Anh thật như 1 đứa ngu ngốc. Anh còn chưa kịp trưởng thành, chưa kịp làm một người đàn ông thực sự để em có thể dựa vào. Anh cũng chưa kịp cho em 1 cuộc sống mà em ko phải lo nghĩ. Anh đã nghĩ, mình sẽ cùng nhau làm điều đó. 

Ko có em, anh ko có ngày hôm nay. Trước khi gặp lại em, anh ko rõ ràng mình đã cố gắng phấn đấu để làm gì. Anh xuất phát điểm, cũng ko hơn em là mấy. Cũng có thể nói may mắn hơn 1 chút, nhưng ko thể phủ nhận sự cố gắng vươn lên, từ nhà quê lên phố học lớp chuyên, vào đại học, du học. Tất cả là muốn 1 cs tốt hơn.

Nhưng 1 cuộc sống tốt hơn mà 1 mình, vậy thì có nghĩa lý gì. Anh những lúc vấp ngã, những lúc gặp khó khăn, anh đều nghĩ tới em. Anh tin tưởng em cũng từng như thế. Khi mà đối phương là niềm tin của nhau trong cuộc sống.

Mất em, anh mất niềm tin vào cuộc sống. Khi mà mọi thứ trở nên nhạt nhẽo, ko mục đích, cuộc sống đã ko còn cần thiết.

Tình yêu đâu có lỗi gì, lỗi là 2 ta đã ko vì nhau. Vậy thì anh để em mãn nguyện lựa chọn của mình. Em cứ sống như em muốn. 5 năm ko liên lạc với em. Anh đã ngừng quan tâm, ngừng liên lạc, trở thành 1 người dưng.

Yêu em thật nhiều, thật nhiều. Nhưng cuộc sống mà, anh sẽ để em đi. Còn anh, 1 thằng tồi như anh, cũng chỉ xứng với những ng thật tồi mà thôi. Nồi nào úp vung ấy. Anh sẽ chả mộng mơ, chả hi vọng. Anh ko còn tin, ko còn niềm tin.

Ai cũng muốn 1 "happy ending", nhưng cuộc sống ko phải lúc nào cũng vậy. Và anh đã chấp nhận chuyện đó. 

Vì mọi thứ đã chấm dứt. Endgame.

Love you 3000!

Bình luận


Bình luận mới

Nội dung bình luận


Bình luận của mọi người. Có bình luận.
Bạn chưa có bình luận nào.