HLP đã chết!

Chắc hẳn ai cũng biết câu "chờ đợi là hạnh phúc", nhưng thế nào là chờ đợi? Có 1 câu chuyện vui về đàn bà như sau:

"-Năm 15 tuổi, đàn bà cần đàn ông đẹp như hoàng tử đẹp trai đi ngựa trắng.

-Năm 20 tuổi, đàn bà thích đàn ông đẹp mà còn phải giỏi.

-Tới năm 25, đàn bà bỏ đi tiêu chuẩn đẹp, vì biết đẹp thường đểu, mà thêm vào một tiêu chuẩn khác, quan trọng vô cùng, là giỏi và giàu.

-Năm 30, đàn bà bỏ luôn tiêu chuẩn giỏi, chỉ giữ lại giàu, thêm vào khỏe.

-Tới 35, đàn bà tuổi này chẳng cần giàu, mà chỉ cần khỏe.

-Bốn mươi, đàn bà chỉ cần người đàn ông chịu cưới mình.

 -Và trên 45, chỉ cần là đàn ông thì được.".

Giống như câu chuyện tuổi trẻ - tiền bạc và thời gian:

"-Khi ta trẻ, có thời gian nhưng ko có tiền bạc.

-Trung tuổi, ta có tiền bạc nhưng ko có thời gian

-Và già, ta có tiền bạc dư thừa, đại gia thời gian, nhưng chẳng còn sức khỏe".

Vậy đó là chờ đợi, hay là phung phí, cái gọi là cơ hội, cả về sức khỏe, lẫn tiền bạc, và tình yêu.Ko lẽ chờ tới lúc tâm hồn già cỗi, bàn tay già nua, nhiệt huyết đã thay thế bằng nỗi sợ, sự tò mò khám phá bị thay thế bởi chán nản, niềm tin bị thế chỗ bởi tuyệt vọng - để ta bắt đầu 1-thứ-gì-đó-ta-khao-khát?

Và 1 điều khác quan trọng hơn, hãy cứ thất bại đi khi ta còn có thể đứng dậy được. Tuổi trẻ, là tuổi của khao khát, của tham vọng, và cả sự ngu xuẩn. Nhưng nó sẽ định hình chúng ta sau này, là 1 người như thế nào! Rồi chúng ta sẽ kể cho con mình nghe, về 1 "câu chuyện của người khác", hay là 1 câu chuyện do chúng ta viết lên?

Vậy chúng ta sẽ chờ đợi, chờ 1 sự cầu toàn, hay đứng lên lúc mà ta vẫn còn đủ sức để đứng dậy sau vấp ngã?

27 tuổi, tôi cho phép mình vấp ngã trước tuổi 30, và tôi cũng khao khát 1 thất bại, trước 30 tuổi, để tôi có thể đứng dậy mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và thành công hơn.

Bình luận


Bình luận mới

Nội dung bình luận


Bình luận của mọi người. Có bình luận.
Bạn chưa có bình luận nào.