HLP đã chết!

Này em, em chưa đến, anh đã yêu em rồi.

Em đi, anh vẫn yêu em. Chỉ là đánh mất rồi, anh mới biết mình yêu em nhiều như thế nào.

Nếu ko thể phủ nhận thì cứ thừa nhận đi, phải ko em. Thừa nhận em là X307. Là người trong câu chuyện của anh, là ng yêu, là niềm hi vọng, là tất cả của X307. Nhưng em cũng cho anh biết rằng, ko có gì là tuyệt đối. Dù là X307 thì cũng có ngày phải chia ly. Như trong câu chuyện, vì 1 phút kiêu căng trên con đường danh vọng, mà để mất đi mãi mãi người con gái mình yêu. Sự ám ảnh, sự dằn vặt, hàng ấy năm anh đã mang trong lòng, chính là tình yêu trong hận thù. Hận thù chính bản thân mình, hận thù sự yếu ớt và vô dụng. 

Chỉ khác câu chuyện, em ko chết như X307. Chỉ là biệt li. Nhưng nỗi đau trong em, chắc cũng ko ít hơn anh là mấy. Anh dù đớn đau, vẫn mong nhận tất cả những đau đớn của em, để em được bình an và hạnh phúc trên con đường mới. Anh vẫn luôn ước vậy, ước rằng ko làm tổn thương em, để em có thể bước đi trên con đường của mình với ước mơ cho mình, chứ ko phải lời cầu nguyện cho anh.

Phải, em là X307. Nhưng thì sao? Anh vẫn phải chấp nhận sự thật ko thể chấp nhận này. Vẫn phải thôi! Em biết ko? 

Em cũng thế, đừng bao giờ suy nghĩ về quá khứ và dằn vặt. Hãy để anh giữ những nỗi đau cho riêng mình. Anh sẽ vẫn giữ nó vẹn nguyên cùng cuộc đời. Vì anh sẽ luôn yêu em.

Như anh vẫn luôn tin. Anh có thể yêu được em, yêu được người hiện tại. Chỉ là theo các cách khác nhau. Giống như ta đã sống trong quá khứ, nhưng hiện tại ta vẫn sống, và tương lai vẫn gồm cả quá khứ lẫn hiện tại. Chỉ khác là, chúng ta ko còn đi chung đường, ko nắm tay, ko ôm, ko làm tình, ko ngủ cùng nhau nữa. 

Hãy sống tốt, vì từ giờ đến hết cuộc đời, ta chẳng còn gặp lại nhau nữa đâu. Giống như quá khứ, luôn hiện diện nhưng ko thể nhìn thấy, ko thể cầm lấy, ko thể kiểm soát.

Nhưng quá khứ thì ko thể là tương lai.

Bình luận


Bình luận mới

Nội dung bình luận


Bình luận của mọi người. Có bình luận.
Bạn chưa có bình luận nào.