HLP đã chết!

Ngày về VN có gặp lại 1 người bạn hơn mình 2 tuổi mới lấy chồng, có con được 6 tháng. Người đó kể về cuộc sống vợ chồng mới cưới, khó khăn trong cuộc sống gia đình, đối nhân xử thế bố mẹ chồng, họ hàng,.. 

Rồi người đó hỏi 1 câu, theo bạn hạnh phúc là gì? Mình ngớ người trong 30 giây và lấp liếm bằng 1 câu "có lẽ tại bạn đánh rơi hạnh phúc lâu quá nên ko rõ hạnh phúc là gì". Tất nhiên người đó ko chấp nhận câu trả lời. 30 giây tiếp theo, mình suy nghĩ và trả lởi rất ngắn gọn : "hạnh phúc là sự thỏa mãn". Về sau này, mình có ngẫm nghĩ lại. Có đầy đủ hay ko? Nhưng có lẽ là đầy đủ. 1 Người ko thể thấy hạnh phúc khi chưa thấy thỏa mãn.

Ví dụ 1 người mẹ, mong muốn con mình thành đạt, lấy vợ xinh đẹp. Nếu anh ta làm được thì mẹ anh ta rất vui và hạnh phúc. Nhưng nếu anh ta học dốt, ko kiếm được việc, tức là mong muốn của bà mẹ ko thỏa mãn, sẽ sinh ra muộn phiền. Vậy sao mà hạnh phúc được.

Tương tự, nếu bà mẹ đó chỉ mong con mình lớn lên khỏe mạnh, ko hư hỏng (ko ma túy, ko phạm tội,...) là quý lắm rồi. Việc đó ko quá khó thành hiện thực. Và bà mẹ đó rất dễ có được hạnh phúc của mình, chứ ko nhất thiết phải là 1 cái gì đó lớn lao. Rõ ràng hạnh phúc hay ko, nằm trong chính suy nghĩ và lựa chọn của người đó.

1 người làm ra 1 sản phẩm, dù làm xong, nếu anh ta thấy nó chưa đạt yêu cầu, chưa được như ý anh ta mong muốn, anh ta sẽ ko thấy thỏa mãn, và tất nhiên sao hạnh phúc nổi? 

Nhưng cũng đừng quá lạm dụng. Nếu 1 người mẹ chỉ cần con mình mạnh khỏe, mà quên đi giáo dục văn hóa, bồi dưỡng tư tưởng cho con mình, nó lớn lên sẽ có thể ko có 1 vị trí tốt, ko có 1 tầm hiểu biết đầy đủ,... Vậy nên nếu quá dễ dãi trong mong muốn, quá dễ dàng trong thỏa mãn bản thân, thì ta khó mà vượt xa được.

Có người nói hạnh phúc là quá trình, ko phải đích đến. Bản thân khi làm được 1 công việc gì đó, được đi trên con đường ta đang chọn, ta đã thấy hạnh phúc rồi. Được sống qua những ngày mới là hạnh phúc hơn những người ko còn được nhìn thấy nắng ban mai. Ko cứ phải trở thành 1 người giầu có nhiều tiền, ko nhất thiết phải thành 1 người danh vọng, uy quyền, ko nhất thiết phải thành 1 người hét ra lửa, chỉ huy trăm ngàn người. Có khi chỉ cần là 1 người chồng tốt, chăm lo  cho vợ, là chỗ dựa cho vợ, là 1 người cha, 1 người trụ cột vững vàng trong gia đình, yêu thương con, dạy dỗ điều tốt cho nó, như vậy cũng đã là rất vĩ đại rồi. Hạnh phúc đơn giản vậy thôi, đâu cần phải kiếm tìm đâu xa?

Bình luận


Bình luận mới

Nội dung bình luận


Bình luận của mọi người. Có 1 bình luận.
Bình luận (hlp4ever lúc 2014-08-21 15:11:57)
Và bình yên, thế nào là bình yên? Khi nào thì ta thấy bình yên bên 1 ai đó?