HLP đã chết!

Có lẽ Linh cũng nên dũng cảm nói ra bí mật sâu kín nhất của mình. Thấy mình quá khổ tâm khi cứ phải giấu 1 bí mật suốt bao nhiêu năm mà chưa dám chia sẻ cùng ai, cũng chưa dám xin ai lời khuyên, như là mình sai trái hay tội lỗi lắm vậy.

Mọi người sẽ hiểu cuộc đời Linh vì sao như vậy, sao Linh lại chọn cuộc sống khép kín, tại sao lại ko thích ăn cá, tại sao lại ko thích lấy vợ, tại sao lại sống xuề xòa như vậy, và hiểu tại sao Linh đã yêu hời hợt như vậy. Nhất là những người đã từng yêu Linh, sẽ có câu trả lời cho mình.

Nói ra bí mật sâu thẳm nhất của mình, có lẽ ko dễ dàng. Giống như việc thừa nhận mình bị gay vậy, thật ko dễ dàng để nói ng khác hiểu về mình. Nhưng có lẽ cũng đến lúc phải dũng cảm đối mặt với chính bản thân mình, dù đúng hay sai.

Phương đã ko biết rằng, Linh đã đặt cược tất cả vào sự lựa chọn lần này, nếu ko lấy được Phương thì Linh sẽ đi tu. Nghe thật nực cười phải ko. Có đôi lần Linh nói với mọi người rằng Linh sẽ đi tu. Nhưng mọi ng chỉ cho đó là 1 câu giỡn chơi của Linh.

Nhưng đó là điều Linh muốn nói.

Thật ra, gia đình Linh rất phức tạp. Bố Linh theo đạo Phật từ ngày Linh còn bé. Nên thường được nghe bố thuyết giảng nhiều, dạy dỗ nhiều đạo lí của Phật giáo. Nhưng có lẽ những triết lí đó ko thấm được vào đầu óc 1 đứa trẻ non nớt như Linh, và còn phản tác dụng khi mà Linh áp dụng vào cuộc sống của mình. Một đứa trẻ còn non nớt trong tư duy thì liệu có thể hiểu những điều sâu xa thâm thúy của đao Phật?

Giống như 1 ví dụ rằng, 1 ông sự phụ nuôi 1 cậu bé từ nhỏ, dạy nó đạo phật. Khi nó lớn lên mới đưa ra đời, lần đầu nhìn thấy đàn bà, nó đã hỏi sự phụ con kia là con gì, ông bảo đó là 1 con quái vật độc ác, nó liền bảo ông sự phụ là bắt cho nó 1 con. Vậy đấy, 1 đứa trẻ được dạy những điều nó chưa được thực hành, được trải nghiệm thì có lẽ sẽ phản tác dụng. Bản năng của con người ko phải dễ dàng mà khuất phục hay kìm nén được nó.

Linh ko đổ lỗi cho bố, mà chỉ trách bản thân mình ko áp dụng được những đạo lí mà mình được truyền giảng đó. Nhưng cũng có những thứ Linh vẫn cố giữ. Và hậu quả / kết quả vẫn đang tiếp diễn.

Có giai đoạn Linh ăn chay trường nhưng mẹ bắt ép quá, sợ ko đủ chất. Linh cố gắng hạn chế ăn thịt cá, và từ bỏ cá - hải sản nói chung. Bỏ được 1 nửa, sau này sẽ bỏ 1 nửa còn lại là thịt. Tuy nhiên về sau này lúc đi làm, cũng dần dần hòa đồng theo công ty, ăn hải sản. Còn cá thì đến giờ là bỏ hoàn toàn. Nên lí do thật chất Linh ko ăn cá, là để dần dần sẽ ăn chay.

Linh ăn mặc xuềnh xoàng, sống đơn giản, ko bao giờ để người khác biết là gia đình có điều kiện. Kể cả ngày cấp 3 học ở giữa thành phố trong 1 ngôi trường số 1 Hải Phòng, Linh vẫn ăn mặc như thời khốt-ta-bít. Và ko chú trọng hình thức bên ngoài, ko quan tâm vật chất thế gian. Như trong đạo phật, muốn đi tu thì phải xả bỏ mọi vật chất, ham muốn. Nên có thể thấy sao bây giờ Linh lại ăn mặc có phần ko cầu kì, kiểu cách.

Trong đạo Phật, quan trọng nhất là sự độc cư, ko tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Đó là lí do vì sao Linh ko thích giao du, mở rộng mối quan hệ. Thay vào đó là sống khép kín, ko quan tâm người khác, ko chơi với những bạn bè, nên Linh rất ít bạn bè, rất ít mối quan hệ. Linh nghĩ rằng sau này mình sẽ đi tu, bỏ hết các mối quan hệ, nên chẳng cần tạo làm gì, rồi lại thêm khó cho mình. Sau này càng ít mqh thì càng dễ dàng từ bỏ, ít dây dưa thì ít bị làm phiền. Vậy nên mọi ng thấy Linh sống khép kín, ko thích tạo mqh.

Theo đạo Phật, tất nhiên ko được lấy vợ. Bố Linh vẫn là tu tại gia, chưa xuất gia, vẫn sống cuộc đời thế tục với vợ, với con. Nhưng ít nhiều cũng ảnh hưởng tới cuộc sống vợ chồng, con cái.Mẹ bảo mình, nếu cưới ai thì hãy sống hết lòng, đừng nửa này nửa kia như bố, làm khổ con người ta. Mình dù ko hẳn là ko muốn lấy vợ, nhưng vẫn quan niệm nếu thực sự yêu thì sẽ cưới và sẽ hết lòng, ko theo đạo nữa. Bản thân mình giờ cũng chưa được coi là theo đạo Phật nên nếu lấy ai đó, sẽ ko như bố, yêu và sẽ sống 1 cuộc đời thế tục. Nhưng nếu thực sự ko tìm được người mình muốn cưới thì sẽ xuống tóc đi tu. Nói thật thì vì giữ quan điểm sau này sẽ đi tu nên Linh ko muốn cưới vợ. Linh chỉ tuyên bố với ng con gái khác rằng Linh ko muốn lấy vợ, ko thích có con, mà ko nói vì sao mình lại có suy nghĩ này. Có lẽ vì bị áp đặt từ bé nên Linh chưa bao giờ muốn cưới ai. Dần dần thành 1 quan điểm sống. Và cả khi yêu Linh cũng rất hời hợt trong chuyện cưới. Có thể yêu rất nhiệt tình nhưng chưa bao giờ muốn cưới ai đó. Chính vì sự hời hợt đó mà Linh ko đi lâu dài với những người khác được. Đôi khi muốn yêu ai đó, lại sợ mình sau này ko cưới lại làm ng ta lỡ duyên. Cứ mâu thuẫn như vậy trong lòng, muốn yêu mà sợ làm khổ ng khác. Day dứt, dằn vặt vì sự mâu thuẫn đó. Đôi khi muốn làm ng xấu, cứ chơi bời chán rồi phũ, nhưng Linh ko làm được. Và tự bản thân mình đày đọa mình, tự làm mình khó xử.

Trước khi gặp Ph, lúc mà Linh đang chênh vênh nhất, lúc đó Linh phải chọn cho mình 1 sự lựa chọn, ko thể cứ vì sẽ đi tu mà sống hời hợt, hoặc ko yêu ai hoặc yêu hết mình. Và khi gặp Ph rồi, Ph khiến Linh muốn được làm ng đàn ông che chở cho Phương, muốn là người chồng, muốn cùng Phương có 1 em bé. 1 mong muốn rất tự nhiên mà chưa người con gái nào khiến Linh có mong muốn đó. Và Linh lúc đó đã đưa ra lựa chọn đánh cược số phận mình. Nếu thực sự mình muốn lấy người ta, mình sẽ sống hết lòng và cố gắng hết sức. Nhưng nếu đã cố gắng mà ko được, Phương bỏ mình, thì mình sẽ ngoan ngoãn mà quay lại con đường đã chọn, đi tu.

Mọi người ko tin là Linh sống tại sao bất cần như thế, ko cần gì cả, ko muốn gì cả. Vì đã xác định sau này sẽ bỏ đi tu rồi, còn mong muốn những thứ trên thế gian làm gì. Mọi người nghĩ Linh có mọi thứ, từ học thức đến bề ngoài, từ gia đình cho đến người thân. Nhưng xa đâu đó, là sự trống rỗng, bất cần. Ngay cả tính mạng, Linh cũng chỉ nghĩ rằng giữ nó vì còn mẹ. Nếu trả được nợ như Na Tra, có lẽ Linh cũng làm rồi đấy. Cuộc sống với Linh vốn đã ko có gì mặn mà, mà nhạt thếch như cám lợn của Hàn. Ko hứng thú gì, ko muốn gì, cũng ko cần gì. Nhưng ...

Linh ko có nhiều thứ ràng buộc, ko nhiều thứ khiến Linh vương vấn trong cõi đời này. Điều duy nhất Linh vướng vào là "ái kiết sử", sợi dây vô hình nhưng cực kì chặt. Và đến giờ phút này, điều Linh nghĩ trong tương lai rằng, liệu còn có 1 người khiến Linh muốn thay đổi hay ko, liệu có ai khiến Linh muốn gắn bó cả cuộc đời mình hay ko? Từ bỏ Phương, tức là từ bỏ giấc mơ HLP4ever. Và Linh từ bỏ. Có lẽ đến lúc phải đọc thêm về Phật pháp, suy ngẫm nhiều hơn.

Còn về Phương, Linh biết Phương đã quá mệt mỏi, mà Linh ko thể trao cho Phương 1 chỗ dựa bình yên, cả về tâm hồn lẫn vật chất. Linh còn quá trẻ con, lông bông. Nên dù yêu rất nhiều, mong mỏi Ph trở về rất nhiều, Linh vẫn chúc Phương có lựa chọn cho riêng mình. Biết Phương chuẩn bị lấy chồng, dù lòng đau đớn nhưng biết đó là sự lựa chọn tốt nhất cho Ph. Có thể người ta ko yêu được Phương như Linh đã và đang làm, nhưng bù lại người ta cho Phương 1 chỗ dựa bình yên, 1 cuộc sống đơn giản, ko phải lo lắng. Và đến lúc, Linh phải rời bỏ cuộc sống trần tục này thôi nhỉ.

Viết ra được, có lẽ cũng thoái mái hơn. Nhưng cũng lo hơn, có khi xóa lúc nào ko hay. Sợ như sợ người ta biết mình là ng xấu xa đầy tội lỗi vậy :( . Và có lẽ, Linh sẽ ko viết thêm 1 bài nào nữa, cho đến khi thấy cần thiết!

Bình luận


Bình luận mới

Nội dung bình luận


Bình luận của mọi người. Có 2 bình luận.
Bình luận (hlp4ever lúc 2014-07-30 19:38:37)
À ko biết Phương còn nhớ, Linh từng nói ngày cưới sẽ nói cho Phương biết 1 bí mật ko?
Bình luận (hlp4ever lúc 2014-07-30 05:56:10)
nếu đọc kĩ bình luận của bố Linh trong FB mọi ng sẽ nhận ra điều bố Linh muốn nói là gì. và cũng hiểu vì sao bố Linh nói như vậy.