HLP đã chết!

Ngày về VN chơi thấy đứa em đang xem bộ phim này, thấy mấy cảnh viễn tưởng lại thấy thú vị nên muốn xem. Sang Hàn mới có thời gian rảnh mà xem phim Hàn, ha ha. Nhưng trước khi xem phim là phải hỏi trước kết thúc có hậu hay ko. Cũng là 1 công xem, tại sao ko xem 1 phim kết thúc vui vẻ, lại đi chọn 1 phim mà xem xong thấy khó chịu, thấy bực tức, thấy tiếc nuối? Biết cuộc đời ko là mơ, nhưng cứ mơ 1 giấc mơ đẹp, để tỉnh dậy, ta thấy vui vẻ và yêu đời. Vậy có phải tốt ko? 

Xem đến cảnh tuyết đầu mùa, thấy hay hay. Ko nghĩ là ng Hàn cũng coi trọng ngày đầu tiên tuyết rơi đến vậy. Vẫn nhớ ngày hôm đó bắt tầu đi săn tuyết. Cũng ko hẳn là thích thú, nhưng cũng thấy hay và vui, vì hơn nhiều ng ko biết tuyết là gì. Rồi chợt ngẫm nghĩ, tuyết đầu mùa năm nay mình sẽ làm gì. Nơi mà ta ko thuộc về. Cũng ko có ai chờ đợi.

Rồi đến cảnh người con gái hỏi, anh sống trên hoang đảo mà ko thấy cô đơn sao. Thấy sao giống mình thế. Sống cô lập và tách biệt từ bé. Lên cấp 3 cũng ko thân thiết với ai, ko giao du. Lên Đại Học cũng chỉ thân vài ng, ko quảng đại giao tiếp, ko đàn đúm. Sang Hàn cũng thế, ko muốn quá thân thiết với ai, ko muốn ra đi rồi phải vương vấn 1 vài người nào đó. Mình đi rồi sẽ chẳng ai nhớ mình, biết mình đã từng tồn tại. Đó là lối sống mà ko Linh đã chọn, ko cần các mối quan hệ. Nhưng giờ thì phải khác. Muốn sống và tồn tại, muốn làm ăn hoạt động tốt, phải có hợp tác, có đối tác, có bạn bè hỗ trợ. Nên ko chỉ đơn giản là tạo ra 1 mqh bạn bè, mà còn là 1 mqh tiềm năng cho tương lai. Có vẻ hơi thực dụng, nhưng cuộc sống mà, mình cũng đâu có lợi dụng người ta? 1 lúc nào đó biết đâu mình cũng có thể giúp được gì đó cho người ta.

Xem bộ phim được nửa đầu có thú vị, hay cười. Nửa sau thì nhàm chán, tình tiết chậm chạp, ko có gì mới, vừa xem vừa tua. Ko giống ông anh cùng phòng, xem hay xoi mói, bóc tách chi tiết. Có mỗi chuyện diễn viên mặc đồ bó mà ông anh bảo phi thực tế, mặc thế sao mà oánh nhau được ở cảnh hành động. Nếu cứ chăm chăm vào tiểu tiết quá, sẽ mất đi tính thú vị của bộ phim. Nhưng lê thê quá kể cũng mệt mỏi. 

Xem phim nhớ đến câu chuyện về X307 trong câu chuyện mà mình đã viết. Ngày đó 2 ng cùng tên là X307 yêu nhau. X307 là ng rất giỏi nhưng rất ngạo mạn. Trong 1 cuộc chiến đấu, dù X307 chiếm thế lợi hơn nhưng vì kiêu căng mà suýt bị mất mạng. Để bảo vệ ng con trai mà ng con gái đã chấp nhận hi sinh. Sau đó X307 cứ mãi sống trong dằn vặt và day dứt vì đã để mất đi người con gái mà mình yêu dấu. X307 cũng đi tìm cách hồi sinh cho người con gái đó, nhưng quá muộn khi linh hồn của cô ấy đã ko thể quay lại thân xác. Sau này, 1 ng 1 hồn, cứ bám dính với nhau như 1 cặp yêu đương. Nhưng ngăn cách họ, là sự cách biệt âm dương mãi mãi....

Bình luận


Bình luận mới

Nội dung bình luận


Bình luận của mọi người. Có 1 bình luận.
Bình luận (hlp4ever lúc 2014-07-26 23:39:46)
Nỗi đau của X307 là đã đánh mất ng mình yêu.
Sự dằn vặt khi ko thể bảo vệ người mình yêu!