HLP đã chết!

Mỗi khi ko được việc gì, ng ta lại đổ cho  duyên phận.

Ngày xưa mọi người hay bảo, thằng này lận đận chuyện thi cử lắm. Thật ra, nếu sức học tốt, học hành chăm chỉ, thì chẳng có chuyện lận đận đâu. Lười học rồi thi trượt, lại  bảo do số phận an bài.

Ngay cả việc được đi du học. Cái duyên là được giáo sư phỏng vấn. Nhưng thử hỏi nếu trong quá khứ ko cố gắng học tốt để có bảng điểm đẹp, bằng tốt nghiệp loại giỏi, ko học tiếng Anh để giao tiếp thì liệu có được đi du học ko? Tất nhiên là ko => vậy nên đổ cho duyên phận hay do mình ko cố gắng? Với những gì mình cố gắng, đi được Hàn là quá tốt rồi, vậy nên bảo số phận tôi chỉ được đi Hàn, hay là do tôi lười nên chỉ được đến vậy thôi?

Ngày mình học cấp 3 có ở trên Hải Phòng. Có chị họ con bác ruột, yêu 1 anh là giảng viên trường Hàng Hải tận 6 năm rồi chia tay. Nghe đâu gia đình nhà trai sợ chị bé hạt tiêu ko đẻ được. Chia tay được tầm 3 tháng thì chị cưới 1 người ở trong công ty. Đến giờ thì 2 anh chị đã có 1 đứa con, công việc ổn định, bề ngoài thì rất hạnh phúc. Còn hàng đêm có khóc thầm hay ko thì chỉ có chị là người trong cuộc mới biết. Có thể người ta lại đổ cho  2 đứa ko có phận, trong khi chị vẫn sinh đẻ được 1 thằng ku rất kháu khỉnh. Chẳng qua 2 người ko cố gắng để vượt qua khó khăn, mà chọn cách vứt bỏ. Nhưng cuộc sống đôi khi ko nói trước được, biết đâu nếu cố lấy người yêu cũ, chị liệu có được hạnh phúc như bây giờ.

Mình vẫn luôn quan niệm, nếu sau này lỡ lấy 1 người mình ko yêu, thì mình sẽ vẫn luôn có trách nhiệm với người đó, ko bao giờ có người con gái thứ 2. Sẽ luôn cố gắng yêu thương, bảo vệ người đó, chứ ko chỉ đơn thuần là 1 ng vợ trên danh nghĩa.

Lí do mình đi du học, chắc ít người biết, đó là sự trốn chạy. Trốn chạy từ cấp 2 ở quê để ra thành phố. Trốn chạy từ Hải Phòng lên Hà Nội. Và cả từ VN sang Hàn để cắt đứt mọi thứ. Từ bỏ mọi sự cố gắng chờ đợi 1 người, 1 người cho mình cảm giác muốn thay đổi. Yêu thì nhiều mà người cho mình cảm giác thay đổi ko hề có. Chỉ là sự trượt dài trong nỗi buồn và cô đơn. Buông thả.

Cũng ko ai biết, mình cũng ko biết, sẽ gặp 1 người khiến mình muốn thay đổi nhiều đến vậy. 1 người khiến ta muốn trưởng thành, muốn là 1 ng đàn ông có thể che chở cho gia đình nhỏ của mình. Nhưng có những thứ phải đến từ 2 người. 1 người muốn xây mà 1 ng muốn phá, thì chẳng bao giờ thành được.

Mỗi người có 1 quyết định của riêng mình. Và ko ai biết cái gì sẽ chờ đợi ta ở phía trước, nhưng quan trọng nhất là hãy dũng cảm chọn 1 con đường, ko cần biết đúng hay sai, chỉ cần ko hổ thẹn với lòng mình, và cố gắng hết mình vì nó. Dù là cưới 1 người ko yêu, cũng hãy hết lòng với họ, hãy luôn cố gắng vun đắp cho nhau, cùng nhau chia sẻ mọi ngọt bùi đắng cay. Ngay khi cưới xong, hãy bỏ qua tất cả quá khứ, để toàn tâm dành cho họ. Như vậy cũng là đã cố gắng hết phần của mình rồi. Còn lại là ở phía người ta có yêu thương mình, chăm sóc như 1 người vợ yêu hay ko. Nhưng Linh tin là người đó sẽ làm được, tin vào sự lựa chọn của Phương.

Bình luận


Bình luận mới

Nội dung bình luận


Bình luận của mọi người. Có bình luận.
Bạn chưa có bình luận nào.