HLP đã chết!

Vậy là đã bước chân sang tới Hàn, về ngôi nhà trọ mà ngỡ như về nhà. Thở cái phào.

Vậy đấy, về ngôi nhà, ngỡ là "của mình", mà chỉ như là khách. Ăn vội, ngủ vội, đi vội.

Tiếc khi về nhà ko dành được thời gian cho bản thân mình, ko có những cuộc phiêu lưu 1 mình. Ko có những giây phút lắng lòng, để nghe xem tâm hồn mình cần gì. Ngược lại là nghe những lời khuyên từ những người khác, cả những người hiểu mình và những người chẳng biết tí quái nào về mình cũng như câu chuyện của mình.

Xem nào, trước khi về đã có chiến lược. Tuy nhiên có lẽ vì thời gian hơi củ chuối. Lúc về thì về gấp vì đổi lịch, lúc đi thì cũng đổi lịch đi gấp vì vài cơ sự. Nhưng cũng vui, khi thấy thật ra cuộc đời mình đừng hòng mong lên kế hoạch. Bao nhiêu kế hoạch ấp ủ luôn đổ bể, rồi bất ngờ 1 ngày đẹp giời làm 1 điều ko có trong kế hoạch. Ví dụ nghỉ làm xin học bổng đi du học. Nhưng dù ở trong bất cứ trường hợp có hay ngoài kế hoạch, thì mình đã luôn cố gắng hết sức, kể cả là kết quả tốt hay ko.

Mục tiêu lớn nhất về lần này là sự chuẩn bị cho bước nhảy trong tương lai, giữ vững các mối quan hệ đã có và phát triển lên tầm cao mới. Trong cuộc sống, ko thể thiếu các mối quan hệ, các đối tác. Ngày xưa mình thờ ơ trong xã giao, nghĩ rằng sau này mình chẳng cần ai, chẳng cần mối quan hệ làm gì.

Nhưng lớn lên, hiểu được tầm quan trọng của các mối quan hệ, mà mình có thể nhờ cậy chuyện gì đó. Việc thầy Đại học hướng dẫn mình làm đồ án tốt nghiệp, mình vẫn luôn trân trọng và hàng năm vẫn đi thăm thầy. Giữ mối quan hệ thày trò tốt. Thày cũng quý mình. Tình cảm đó xây dựng cần thời gian dài để chứng minh lòng thành của 1 ng học trò, ko chỉ nhờ cậy lúc cần thiết, mà cả ra xã hội rồi, vẫn nhớ về thăm thầy.

Có những mối quan hệ ta ko nên chăm chăm vào suy nghĩ "phải có lợi ích mới xây dựng". Ví dụ, biết ông này là ng hướng dẫn mình nên phải đi quà cáp, biếu xén. Xong việc thì quên luôn. Những suy nghĩ ngắn hạn đó ko áp dụng được cho những kế hoạch trường kì. Mình vẫn giữ mqh với các thầy, dủ có khi biết chả quay về đi học hay làm ở trường. Nhưng rồi đến giờ này mới thấy là có việc cần nhờ người ta. Tất nhiên nếu ko có mqh thì nhờ vả cũng được nhưng chắc chắn khó mà ko được thiện chí, ng ta cũng ko mặn mà để làm tỉ mỉ cho mình. 

Để có thể xin được học bổng, mình cần phải có thư giới thiệu từ những người đi trước đã từng hướng dẫn cho mình. Tức là thầy chủ nhiệm cũ hoặc cộng sự, sếp,... Lần này về, giữ mối quan hệ đó tốt đẹp và liên tục. Để ng ta vẫn quý mà giúp mình nhiệt tình hơn. Xa hơn nữa, cuộc sống tròn như trái đất, đôi lúc ta sẽ giúp được họ vài việc gì đó, và họ lại tiếp tục giúp ta trên con đường sự nghiệp, ví dụ.

Dù ko thực sự thành công mĩ mãn, vì người này người nọ bận, ko thể gặp hết được, nhưng cũng thấy thoải mái, người cần gặp cũng đã gặp, ng có thể gọi điện cũng đã tỉ tê. Giờ là tiếp tục lao đầu vào địa ngục nào.

Bình luận


Bình luận mới

Nội dung bình luận


Bình luận của mọi người. Có bình luận.
Bạn chưa có bình luận nào.