HLP đã chết!

Blog

Ngày mới sang Hàn, thêm 1 lần xa nhà, xa hơn HN - HP để mà về nhà cuối tuần. 1 Môi trường hoàn toàn mới, ko bạn bè người quen thân thiết. Ko thể đi lại dễ dàng vì ngôn ngữ cũng như phương tiện. Rất nhiều thứ khủng hoảng diễn ra. Ko đêm nào ngủ mà ko tưởng tượng ra 1 người nào đó để ôm, ôm thật chặt từ sau lưng. Khao khát được có 1 ng chia sẻ. Khao khát 1 vòng tay. Và rồi cái duyên cho gặp Bi. 

Đáng lẽ Linh ko nên kể công khai về chuyện với 1 ng con gái khác theo chủ quan của mình. Nhưng có lẽ để mọi ng hiểu rõ hơn thì có lẽ đành phải dùng chủ quan của mình để nói.

Có lẽ 2 tâm hồn đồng điệu nhau, cần nhau trong nỗi cô đơn - dù là nỗi cô đơn nơi đất khách hay là nỗi cô đơn vì tình yêu. Linh dành cho Bi rất nhẹ nhàng và chân thành. Nhưng cũng rất chậm dãi. Cái chậm rãi của 1 ng có chút từng trải.

Bởi lẽ 1 điều, Linh kiếm tìm 1 ng bạn, 1 ng để chia sẻ. Nhưng dường như Bi nghĩ rằng Linh đang tán tỉnh hay tệ hơn là lợi dụng gì đó. Linh chậm rãi và thận trọng trong từng lời nói và hành động. Vẫn dành cho Bi sự nhiệt tình nhưng đến khi Bi ko thực sự cần 1 ng bạn. Hoặc ít nhất với Linh, đó là sự lạnh nhạt hoặc coi thường. Linh ko tìm 1 ng yêu, Linh ko tán tỉnh. Linh cũng nói rõ ràng mà nhỉ.

Ko phủ nhận tình cảm Linh dành cho Bi. Một người để lại cho Linh rất nhiều cảm xúc, kỉ niệm. Một người con gái hoàn toàn khác biệt cũng có những mặt đáng để học. Nhưng đi 1 chặng đường dài, kiên nhẫn quan sát, Linh biết cách Bi chơi và đối xử với ng khác ko phù hợp với Linh.

-- đọc tiếp...

Sắp đến ngày thi Đại học, làm Linh nhớ đến những ngày mới vào Đại Học.

Dù học 3 năm cấp 3 xa nhà nhưng thật ra cũng ko quá xa, hàng tuần mình vẫn đạp xe về. Ở nhà chú thím với các em cũng thoải mái như ở nhà. Nên lên Hà Nội vừa xa, lại vừa ko có bạn bè, vừa ở nhờ 1 ng quen. Mọi thứ lúc đầu ko quen, lại chuyện tình cảm mới tan vỡ chưa ổn định nên tâm lý lúc đó rất buồn. Thành ra rất muốn về nhà. Thời gian đầu có khi 1 tháng về 4 lần. Cũng tốn kém tiền bạc, bố mẹ cũng xót tiền. Nhưng cái quan trọng là ko có ai hiểu tâm lí Linh lúc đó. 

Người ta hay nói gia đình là nơi bình yên nhất ta muốn quay về để tránh những cơn bão đời. Và Linh, một cách rất bản năng, tìm về nơi trú ẩn, mong tìm những giây phút bình an trong tâm hồn. Nhưng tất cả những gì Linh nhận được là sự trách móc bố mẹ, nào là về nhà tốn kém tiền bạc, về thì chây lì, lười nhác, ko chịu làm gì, nào là ngồi máy tính suốt ngày,... Ko được lúc nào thấy về mà xả được hết muộn phiền. Và cứ chất chứa dần trong tâm hồn.

Ngược lại lúc chưa về thì muốn về bao nhiêu, thì về rồi lại muốn đi bấy nhiêu. Ko ít lần Linh bỏ lên HN luôn ko nói 1 lời chào. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, tầm 2 năm thì Linh trở lên chai lì. Với Linh, lúc đó gia đình ko còn là 1 nơi bình yên nữa. Và cũng từ đó, đến tận bây giờ, Linh chẳng còn nhớ đến chốn đó nữa. Cứ vậy mà sống lay lắt như 1 đứa trẻ mồ côi.

Rồi dần dần, về nhà như 1 nơi xa lạ, ko còn nhớ công tắc đèn nào ở đâu, ko nhớ cầu giao đóng lên hay xuống, ko nhớ máy bơm vặn như nào... Về nhà mình mà cứ như khách đến chơi. Lạ lẫm và lạc lõng.

-- đọc tiếp...

--------------

Chợt nhận thấy mình đã đánh mất quá nhiều, niềm vui, hạnh phúc...

Cuộc sống đã ko còn ý nghĩa khi ko có em ở bên.

Với anh, chỉ là sự trốn chạy quá khứ mà thôi.

Liệu anh có thể tiếp tục trốn chạy

Và chết mục trong cô đơn

-- đọc tiếp...
hlp4ever (ngày 12 tháng 06 năm 2014, 20:26:33)
Anh đã yêu em nhiều hơn cả chính bản thân mình. Từ bỏ điều đó là ko thể!

Những năm tháng khó khăn nhất của cuộc đời.

Bắt đầu trả giá cho tuổi trẻ non nớt.

Chông chênh như ngày bước ra khỏi mẫu giáo, ngây ngô nghĩ rằng, hay là về học lại mỗ giáo chứ thế này thì sao học lớp 1 được.

Vẫn nhớ như in cái suy nghĩ đó. Ko lạ gì với tính mải chơi, ham đú đởn. Chẳng đếm nổi đến 100. Ko nhận nổi mặt chữ.

 

-- đọc tiếp...
hlp4ever (ngày 11 tháng 06 năm 2014, 08:14:29)
Hãy cho anh thời gian để chứng minh anh cần em!

Mình có 1 điều rất dở, mà tận những ngày này mình mới thông suốt. Thông là 1 chuyện, còn có thay đổi

-- đọc tiếp...
hlp4ever (ngày 04 tháng 06 năm 2014, 12:33:03)
Đôi khi mình quá tự mãn về kinh nghiệm sống của mình. Những mất mát mà mình phải chịu là hoàn toàn xứng đáng. Nhưng nếu chỉ vì 1 chút vấp ngã mà vội bỏ -- đọc tiếp...

Sáng thứ 2 dọn dẹp hòm thư, phân loại thư vào các mục công việc khác nhau. Chợt thấy và đọc lại 1 bức thư đã được gửi 3 năm trước. Nội dung bức thư kể về niềm vui của 1 mối quan hệ tốt đẹp giữa 2 người, nhưng cuối bức thư là mong muốn mqh đó sẽ ko làm rạn nứt mqh với ng khác. Sự phức tạp trong mqh đơn giản đã khiến nhiều rắc rối xáy ra. Ko phải tình yêu, nhưng hơn tình bạn. Như một tri kỉ nhưng cũng như 1 ng thân yêu.

Mỗi người đều có ước mơ của mình. Linh cũng vậy, vì ước mơ đó mà đã cố gắng xây dựng các mối quan hệ theo chủ quan của mình. Sự đơn giản trong quan niệm nhưng lại vô cùng rắc rối va phức tạp ở ngoài đời thật, khi mà mọi ranh giới đều ko rõ ràng và sự chủ quan của con người rất dễ tác động. Trong vật lí người ta gọi 1 hiện tượng là "cân bằng động" và "cân bằng không bền". Cân bằng động là sự cân bẳng xảy ra trong chuyển động nhưng có 1 số thứ ko thay đổi. Thường sự vận động sẽ tiến tới cân bằng động để ổn định cả hệ thống. Trong 1 mqh cũng vậy, các tác động sẽ có xu hướng tiến tới cân bằng hoặc là sự phá vỡ để đạt sự cân bằng khác (chia tay là dạng cân bằng này).

Cân bằng không bền là khi vật ở 1 trạng thái tĩnh nào đó (cũng có thể là cân bằng động), nhưng chỉ cần 1 tác động nhỏ, hệ sẽ phá vỡ sự cân bằng. Trong mqh nhiều khi nghĩ rằng mọi thứ đã ổn định, rằng 2 ng đã thực sự hòa hợp với nhau, nhưng chỉ 1 tác động nhỏ, có thể khiến sự hòa hợp đó vỡ đôi và đi đến 1 sự cân bằng khác.

Thực tế là 1 sự phức tạp và phức hợp, xây dựng 1 thứ cân bằng bền, nghĩa là bền vững, ko hề dễ dàng. 

Vì chính mục đính và mong ước của bản thân mình, mà ko những hủy hoại bản thân, còn làm tổn thương người khác. 

-- đọc tiếp...

--------------

Anh sẽ vẫn giữ vững ước mơ cho đến khi có thể.

Và mọi người cũng vậy, hãy sống sao cho ít nhất có ích với cộng đồng.

Đừng bao giờ bi quan về số phận mình, có những người họ có mất mát và tổn thương hơn ta, nhưng họ luôn có sự tích cực vươn lên, và hơn thế là có ích với xã hội.

Có thể người đàn ông trong truyền thực thực tế này ko được giỏi giang như thầy Nguyễn Ngọc Ký - liệt tay nhưng luyện viết bằng chân, hơn nữa thầy Ký là ng rất thông minh và cực giỏi Toán, hơn nữa người đàn ông này còn yếu cả chân, ko thể viết được như thầy Ký. Những tưởng sự khac biệt đó sẽ giết chết tâm hồn của đứa trẻ, nhưng nó chỉ chứng tỏ sức sống mãnh liệt. Ngoài niềm tin cho bản thân, người đàn ông đó còn có thể giúp được những cháu nhỏ quanh xóm, để thấy rằng mình

"tàn nhưng ko phế"

-- đọc tiếp...
Sang trang:
123