HLP đã chết!

Blog

Có lẽ cần "thú tội" 1 chút. Về những gì đã qua. Về những gì ko nói ra. 

Dù biết Phương chẳng còn quan tâm đến Linh, chẳng cần biết Linh sang Hàn bao giờ, chẳng còn muốn gặp lại nhau. Hài, vậy mà bảo chia tay vẫn là bạn. Mà sao vẫn giấu nhau nhiều vậy nhỉ. Linh từng nói với Ph nhiều lý do sao Linh muốn kết hôn sớm vậy. Có 1 lí do hơn cả mà ko ai chấp nhận và tin. Linh vốn là người bị tình cảm chi phối rất nhiều. Trong công việc, Linh luôn bị ảnh hưởng bởi tình cảm. Nếu tình cảm thuận lợi, mọi thứ tốt đẹp, nhưng nếu có gì đó trục chặc, Nếu tinh thần bất an, kéo theo công việc trì trệ. Linh hiểu con người mình, cần 1 chỗ dựa tình cảm vững chắc để làm cơ sở cho phát triển sự nghiệp, chỉ khi hậu phương vững chắc thì mới toàn tâm toàn lực cho tiền tuyến. Có người từng nói với mình rằng có 2 loại người, 1 là toàn tâm phát triển sự nghiệp rồi đi tìm người lập gia đình, người thứ 2 là cần ổn định gia đình, có động lực và mục tiêu để phấn đấu. Mình là người thứ 2. Ngay cả học Thạc sĩ, tâm lí của mình cũng rất bấp bênh, khó tập trung toàn bộ được khi mà phải phân tâm cho nhiều vấn đề, huống chi là sau này học Tiến Sĩ, đã khó lại kéo dài tới 4,5 năm. Lúc đó thử thách còn khó khăn gấp bội phần. Nên nếu ko có 1 hậu phương vững vàng, ko chắc Linh sẽ tiếp tục con đường Linh đã chọn. Nên sau này Linh có tuyên bố ko đi học nữa, thì mọi người cũng đừng thấy làm lạ. 

Vậy tại sao lại là Phương, Linh có thể chọn 1 người khác mà? Yêu thì có thể ko được quyền lựa chọn, nhưng cưới vợ thì hẳn là có quyền lựa chọn rồi. Và tại sao lại có vấn đề bất ổn trong tâm lý, tại sao những người khác Linh từng yêu, có ng yêu nhiều có người hời hợt, nhưng cuối cùng chỉ có 1 sự lựa chọn mà Linh có thể lựa chọn?

Có lẽ đó cũng là những gì Linh ko nói, và cả những gì Linh nói nhưng ko ai tin. Ngay cả ngày trước khi chính thức yêu Phương, Linh vẫn nói, Linh dành tình cảm cho 1 người mà bản thân Linh ko biết đó là ai. Những nỗi nhớ nhung, những nỗi buồn vẫn xuất hiện, da diết, cháy bỏng, nhưng ko thể gọi tên người đó ra được. Thứ tình cảm này như 1 duyên nợ từ kiếp trước. Giống như trong câu chuyện kể về X307. Người con gái ra đi, để lại sự dằn vặt và yêu thương trong X307, đến nỗi kiếp sau anh ta vẫn đi tìm, tìm quá khứ đã lãng quên. Và mình như vô thức, mong mỏi người mà mình yêu hết lòng như vậy, người mà tâm đầu ý hợp. Vậy nên mỗi khi yêu ai, Linh thường chờ sự tâm đầu ý hợp thay vì cố gắng vun đắp cho mqh. Mình còn ko hiểu được mình, vậy mà mong người khác hiểu mình sao? Đó là điều Linh chưa bao giờ nói với ai. Và cứ thế, tình cảm nhạt dần, khi Linh mong chờ 1 điều gì đó hoàn hảo. Và cứ mãi sống trong tình yêu đã chết, héo mòn cả niềm tin. 

Cuối cùng khi niềm tin đã hết, Linh quyết định ko chờ người đó nữa, sẽ bỏ thứ tình cảm trẻ con đó ở lại quá khứ. Sẽ ko yêu ai nữa. Và quyết định đi du học, bỏ lại tất cả sau lưng. Ngày sang Hàn, Linh cũng xác định ko yêu ai nữa, ko đi tìm 1 tình yêu. Đó cũng là lí do vì sao Linh ko cố gắng theo đuổi Bi, Linh ko cần 1 tình yêu. 

-- đọc tiếp...
hlp4ever (ngày 28 tháng 07 năm 2014, 12:09:37)
Chắc hẳn mọi ng sẽ rất giận Linh khi ko nói ra những gì mình nghĩ. Nhưng giấu mãi trong lòng khiến Linh cũng rất khổ sở và cũng tự dằn vặt vì mình đã ko -- đọc tiếp...
hlp4ever (ngày 28 tháng 07 năm 2014, 12:12:51)
Sau bao năm giấu, cuối cùng Linh cũng có thể nói ra được.

Ngày về VN chơi thấy đứa em đang xem bộ phim này, thấy mấy cảnh viễn tưởng lại thấy thú vị nên muốn xem. Sang Hàn mới có

-- đọc tiếp...
hlp4ever (ngày 26 tháng 07 năm 2014, 23:39:46)
Nỗi đau của X307 là đã đánh mất ng mình yêu.
Sự dằn vặt khi ko thể bảo vệ người mình yêu!

Mỗi khi ko được việc gì, ng ta lại đổ cho  duyên phận.

Ngày xưa mọi người hay bảo, thằng này lận đận chuyện thi cử lắm. Thật ra, nếu sức học tốt, học hành chăm chỉ, thì chẳng có chuyện lận đận đâu. Lười học rồi thi trượt, lại  bảo do số phận an bài.

Ngay cả việc được đi du học. Cái duyên là được giáo sư phỏng vấn. Nhưng thử hỏi nếu trong quá khứ ko cố gắng học tốt để có bảng điểm đẹp, bằng tốt nghiệp loại giỏi, ko học tiếng Anh để giao tiếp thì liệu có được đi du học ko? Tất nhiên là ko => vậy nên đổ cho duyên phận hay do mình ko cố gắng? Với những gì mình cố gắng, đi được Hàn là quá tốt rồi, vậy nên bảo số phận tôi chỉ được đi Hàn, hay là do tôi lười nên chỉ được đến vậy thôi?

Ngày mình học cấp 3 có ở trên Hải Phòng. Có chị họ con bác ruột, yêu 1 anh là giảng viên trường Hàng Hải tận 6 năm rồi chia tay. Nghe đâu gia đình nhà trai sợ chị bé hạt tiêu ko đẻ được. Chia tay được tầm 3 tháng thì chị cưới 1 người ở trong công ty. Đến giờ thì 2 anh chị đã có 1 đứa con, công việc ổn định, bề ngoài thì rất hạnh phúc. Còn hàng đêm có khóc thầm hay ko thì chỉ có chị là người trong cuộc mới biết. Có thể người ta lại đổ cho  2 đứa ko có phận, trong khi chị vẫn sinh đẻ được 1 thằng ku rất kháu khỉnh. Chẳng qua 2 người ko cố gắng để vượt qua khó khăn, mà chọn cách vứt bỏ. Nhưng cuộc sống đôi khi ko nói trước được, biết đâu nếu cố lấy người yêu cũ, chị liệu có được hạnh phúc như bây giờ.

Mình vẫn luôn quan niệm, nếu sau này lỡ lấy 1 người mình ko yêu, thì mình sẽ vẫn luôn có trách nhiệm với người đó, ko bao giờ có người con gái thứ 2. Sẽ luôn cố gắng yêu thương, bảo vệ người đó, chứ ko chỉ đơn thuần là 1 ng vợ trên danh nghĩa.

-- đọc tiếp...

Vậy là đã bước chân sang tới Hàn, về ngôi nhà trọ mà ngỡ như về nhà. Thở cái phào.

Vậy đấy, về ngôi nhà, ngỡ là "của mình", mà chỉ như là khách. Ăn vội, ngủ vội, đi vội.

Tiếc khi về nhà ko dành được thời gian cho bản thân mình, ko có những cuộc phiêu lưu 1 mình. Ko có những giây phút lắng lòng, để nghe xem tâm hồn mình cần gì. Ngược lại là nghe những lời khuyên từ những người khác, cả những người hiểu mình và những người chẳng biết tí quái nào về mình cũng như câu chuyện của mình.

Xem nào, trước khi về đã có chiến lược. Tuy nhiên có lẽ vì thời gian hơi củ chuối. Lúc về thì về gấp vì đổi lịch, lúc đi thì cũng đổi lịch đi gấp vì vài cơ sự. Nhưng cũng vui, khi thấy thật ra cuộc đời mình đừng hòng mong lên kế hoạch. Bao nhiêu kế hoạch ấp ủ luôn đổ bể, rồi bất ngờ 1 ngày đẹp giời làm 1 điều ko có trong kế hoạch. Ví dụ nghỉ làm xin học bổng đi du học. Nhưng dù ở trong bất cứ trường hợp có hay ngoài kế hoạch, thì mình đã luôn cố gắng hết sức, kể cả là kết quả tốt hay ko.

Mục tiêu lớn nhất về lần này là sự chuẩn bị cho bước nhảy trong tương lai, giữ vững các mối quan hệ đã có và phát triển lên tầm cao mới. Trong cuộc sống, ko thể thiếu các mối quan hệ, các đối tác. Ngày xưa mình thờ ơ trong xã giao, nghĩ rằng sau này mình chẳng cần ai, chẳng cần mối quan hệ làm gì.

-- đọc tiếp...

Bao đêm rồi, cứ ám ảnh mãi, day dứt mãi. Bao lần mơ được em tha thứ. 

-- đọc tiếp...

2 tháng trôi qua, lâu thật lâu.
anh đã bảo em, ngày này hãy trả lời anh. nhưng lúc đó anh đã biết câu trả lời của em là gì. vậy mà anh vẫn hi vọng.
sau từng ấy thời gian lắng tâm hồn, có lẽ phần nào anh đã thông suốt.
Em ko cần phải trả lời nữa. thời gian ko còn là 2 tháng nữa, mà là đến khi nào em muốn trở về.
còn về anh, anh sẽ làm mọi thứ thật tốt nhất. em vẫn ở sâu trong tâm hồn anh. anh sẽ giữ những gì đã hứa với em. anh đã hứa là anh sẽ phải cố gắng hết mình để hoàn thành nó. và vẫn chờ đợi em, chờ đến khi anh ko thể đợi được nữa!

-- đọc tiếp...
giữa những ngày nóng nực thật là cực khiến con người buồn bực, thì những cơn mưa như này thật đáng quý, dù chỉ 1 tí. cuộc sống nắng nhiều quá cũng khiến người ta thấy tê tái. nắng vừa, mưa đủ thôi.
--------------

cầm vốc thuốc trên tay mà chợt nghĩ, niềm tin vào ng bốc, hay sự vô vọng của bệnh tật vô phương cứu chữa?

-- đọc tiếp...

ko nắng để khô héo, ko mưa để chêt úng. Chỉ có gió làm mát dịu tâm hồn mục rữa. Bình yên đã trở

-- đọc tiếp...

Lâu rồi mới gặp lại nhau, từ ngày sang Hàn gặp mỗi lần nhờ vả. Mãi giờ cũng gặp lại, cũng là nhờ vả, haha.

-- đọc tiếp...
Sang trang:
123