HLP đã chết!

Blog

Nếu đã chọn kiếp điên cuồng, thì phải sống thật ngông cuồng. Không phải vậy sao?

-- đọc tiếp...

Vậy là hơn 4 năm, mình lại viết. Có lẽ sẽ ko còn viết nhiều, có lẽ rất lâu nữa mới viết. 

5 năm trôi qua thật nhanh phải ko em? Rồi sẽ có 5 năm lần 2. Lúc đó mình chẳng còn là thanh xuân hai mươi tuổi nữa. 

Chúng ta, anh, em, đều bắt đầu đi hết thanh xuân. Mình già thật rồi em nhỉ. Em có gia đình, có chồng, có con (hi vọng thế). Có thể cuộc sống gia đình ko thật viên mãn, có thể rất hạnh phúc. Nhưng gia đình vẫn là gia đình, con vẫn là con. Em có động lực, có lý tưởng, đạt được điều mà em vẫn day dứt về cuộc sống mình, cũng như gia đình ở VN. Anh đã và vẫn sẽ luôn trân trọng em và tôn trọng quyết định của em, dù anh có phải chịu thật nhiều tổn thương. 

Sẽ là lần cuối cùng khóc vì em. Ko phải anh hết yêu em. Ko phải anh ko nhớ em. Có thể anh ko nhớ hết những kỉ niệm mình đã có. Có thể 1 lúc nào đó anh sẽ khoảnh khắc mình hạnh phúc. Vì anh có trí nhớ thật tồi. Nhưng, tồi thế mà sao anh ko thể quên đi nỗi mất mát này.

Mất em, anh mất nhiều lắm, đâu chỉ tình yêu. Trong cuộc sống đôi khi ko cần tình yêu vẫn sống được. Anh từng nhiều lúc muốn cưới người mình ko yêu. Vì anh tin rằng hợp nhau là đủ. Yêu em, anh cũng nói anh còn yêu ng khác. Nghĩ lại thì anh đúng thật là tồi em nhỉ. Nhưng anh đã quyết định đi với em trên con đường tương lai. Nhưng sự thực thì anh cũng làm tổn thương em.

-- đọc tiếp...

Chắc hẳn ai cũng biết câu "chờ đợi là hạnh phúc", nhưng thế nào là chờ đợi? Có 1 câu chuyện vui về đàn bà như sau:

"-Năm 15 tuổi, đàn bà cần đàn ông đẹp như hoàng tử đẹp trai đi ngựa trắng.

-Năm 20 tuổi, đàn bà thích đàn ông đẹp mà còn phải giỏi.

-Tới năm 25, đàn bà bỏ đi tiêu chuẩn đẹp, vì biết đẹp thường đểu, mà thêm vào một tiêu chuẩn khác, quan trọng vô cùng, là giỏi và giàu.

-Năm 30, đàn bà bỏ luôn tiêu chuẩn giỏi, chỉ giữ lại giàu, thêm vào khỏe.

-- đọc tiếp...

Hôm nay mình có lỡ lời nói những câu khó nghe, có thể khiến người thương yêu mình tổn thương ghê gớm, nhưng

-- đọc tiếp...
hlp4ever (ngày 16 tháng 12 năm 2014, 14:46:07)
Cánh cửa quá khứ đã đóng, ko ai có thể vào, cũng ko gì có thể ra đc

Mình thích bộ Friends có lẽ vì đôi "Ross- Rachel". Ko cớ gi ng ta bình chọn cặp đôi đầy nuối tiếc, liệu họ có thể tiếp tục bên nhau hay ko trong suốt phim.

Hết từ phần trước rồi tới phần sau, là cứ hợp rồi lại tan, rồi cưới nhau, rồi lại tan.

Cao trào là khi Rachel mệt mỏi vì bị Ross quan tâm quá đà (ghen), Rachel bảo chia tay. Ross chán đời đi bar uống rượu, nhảy, rồi một em tán tỉnh, và tình 1 đêm (có lẽ đó ko phải là điều Ross mong muốn nhưng vì say rồi chăng?), Và khi Rachel biết, đã ko còn muốn quay lại nữa. Câu bào chữa, sau đó trở thành phổ biến, - "we were on the break". Vì Ross làm điều đó khi nghĩ rằng đã chia tay.

Ross tuy là một người kì dị, tán gái bằng chủ đề khoa học, nhưng cũng là 1 ng cẩn thận, lo xa, biết quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ người khác. Đã có lúc làm Rachel cảm động, muốn nói gì đó (quay lại chăng?), nhưng mỗi lần như thế cô lại thấy Ross đang tán gẫu với 1 em nào đó (Ross bị cưa hay là Ross muốn cưa cẩm), và rồi Rachel quay đi. Cứ như vậy, ko phải vì ghen, mà cứ nghĩ hạnh phúc là chia tay, cứ nghĩ hạnh phúc là để ng đó hạnh phúc bên người khác. Và để người đó đi.

Đáng lẽ họ sẽ được bên nhau, được hạnh phúc với nhau, nếu một trong hai ko "nhường" người còn lại cho người khác. Chỉ có những người ngoài cuộc sáng suốt mới thấy, thật đáng tiếc nuối biết bao.

-- đọc tiếp...

Này em, em chưa đến, anh đã yêu em rồi.

Em đi, anh vẫn yêu em. Chỉ là đánh mất rồi, anh mới biết mình yêu em nhiều như thế nào.

Nếu ko thể phủ nhận thì cứ thừa nhận đi, phải ko em. Thừa nhận em là X307. Là người trong câu chuyện của anh, là ng yêu, là niềm hi vọng, là tất cả của X307. Nhưng em cũng cho anh biết rằng, ko có gì là tuyệt đối. Dù là X307 thì cũng có ngày phải chia ly. Như trong câu chuyện, vì 1 phút kiêu căng trên con đường danh vọng, mà để mất đi mãi mãi người con gái mình yêu. Sự ám ảnh, sự dằn vặt, hàng ấy năm anh đã mang trong lòng, chính là tình yêu trong hận thù. Hận thù chính bản thân mình, hận thù sự yếu ớt và vô dụng. 

Chỉ khác câu chuyện, em ko chết như X307. Chỉ là biệt li. Nhưng nỗi đau trong em, chắc cũng ko ít hơn anh là mấy. Anh dù đớn đau, vẫn mong nhận tất cả những đau đớn của em, để em được bình an và hạnh phúc trên con đường mới. Anh vẫn luôn ước vậy, ước rằng ko làm tổn thương em, để em có thể bước đi trên con đường của mình với ước mơ cho mình, chứ ko phải lời cầu nguyện cho anh.

Phải, em là X307. Nhưng thì sao? Anh vẫn phải chấp nhận sự thật ko thể chấp nhận này. Vẫn phải thôi! Em biết ko? 

-- đọc tiếp...

Mình có thói quen (hoặc là tính cách), là giữ mọi thứ lại. Điện thoại hỏng hoặc ko dùng thì cũng cất hoặc để đâu đó, chứ k vất đi hoặc bán lại.

Rất nhiều các kỉ vật như thiệp chúc mừng, quà tặng mà mình đc nhận từ bao giờ. Cả những tấm ảnh chụp với nhau, với những người chắc họ chẳng còn nhớ nổi tên đầy đủ của mình. Chả biết giữ để làm gì. Ngày sang Hàn, ko thể mang theo hết, đành để lại 1 số, cũng có thể vứt đi 1 ít.

Từ ngày biết dữ liệu quan trọng, mình luôn lưu giữ nhiều bản lưu trên các máy tính, ổ đĩa lưu động, thậm chí dịch vụ online. Ít nhất hiện tại có 2 ổ di động, 1 máy bàn, 1 laptop. Chưa kể Google Drive, Dropbox, Mediafire, cả Mega.Co. Còn 1 số bản cũ (từ lâu rồi) ở máy tính ở nhà, máy của bạn, ... Vậy nên mình chẳng thể nào mất được dữ liệu, dù là 1 cái ảnh hay 1 đoạn chat.

Nhưng việc sao lưu này đòi hỏi định kì cập nhật. Và khi dữ liệu trở lên quá lớn quá nhiều thì phải tìm 1 dịch vụ phù hợp. Đánh giá cái gì cần sao lưu, cái gì cần giữ. 

Hôm nay tự dưng thấy mệt mỏi, và tự hỏi, liệu mình có cần tới nó thật ko? Vì có những dữ liệu chắc chẳng bao giờ dùng tới. Cứ sưu tầm về rồi để chật nhà. Có những bức ảnh về 1 ng xa lơ, 1 ng đôi khi chẳng có mấy ý nghĩa với mình. Và cả những ảnh về người-đã-từng-rất-quan-trọng hoặc người-đã-từng-là-tất-cả. Những đoạn chat dài... Giữ lại mà cũng chẳng thể đọc lại, chẳng thể xem lại. 

-- đọc tiếp...

Ngày về VN có gặp lại 1 người bạn hơn mình 2 tuổi mới lấy chồng, có con được 6 tháng. Người đó kể về cuộc sống vợ chồng mới cưới, khó khăn trong cuộc sống gia đình, đối nhân xử thế bố mẹ chồng, họ hàng,.. 

Rồi người đó hỏi 1 câu, theo bạn hạnh phúc là gì? Mình ngớ người trong 30 giây và lấp liếm bằng 1 câu "có lẽ tại bạn đánh rơi hạnh phúc lâu quá nên ko rõ hạnh phúc là gì". Tất nhiên người đó ko chấp nhận câu trả lời. 30 giây tiếp theo, mình suy nghĩ và trả lởi rất ngắn gọn : "hạnh phúc là sự thỏa mãn". Về sau này, mình có ngẫm nghĩ lại. Có đầy đủ hay ko? Nhưng có lẽ là đầy đủ. 1 Người ko thể thấy hạnh phúc khi chưa thấy thỏa mãn.

Ví dụ 1 người mẹ, mong muốn con mình thành đạt, lấy vợ xinh đẹp. Nếu anh ta làm được thì mẹ anh ta rất vui và hạnh phúc. Nhưng nếu anh ta học dốt, ko kiếm được việc, tức là mong muốn của bà mẹ ko thỏa mãn, sẽ sinh ra muộn phiền. Vậy sao mà hạnh phúc được.

Tương tự, nếu bà mẹ đó chỉ mong con mình lớn lên khỏe mạnh, ko hư hỏng (ko ma túy, ko phạm tội,...) là quý lắm rồi. Việc đó ko quá khó thành hiện thực. Và bà mẹ đó rất dễ có được hạnh phúc của mình, chứ ko nhất thiết phải là 1 cái gì đó lớn lao. Rõ ràng hạnh phúc hay ko, nằm trong chính suy nghĩ và lựa chọn của người đó.

1 người làm ra 1 sản phẩm, dù làm xong, nếu anh ta thấy nó chưa đạt yêu cầu, chưa được như ý anh ta mong muốn, anh ta sẽ ko thấy thỏa mãn, và tất nhiên sao hạnh phúc nổi? 

-- đọc tiếp...
hlp4ever (ngày 21 tháng 08 năm 2014, 15:11:57)
Và bình yên, thế nào là bình yên? Khi nào thì ta thấy bình yên bên 1 ai đó?

Sinh nhật ko có 1 lời chúc nào từ em. Anh nên hiểu là em quên anh, hay ko muốn nói chuyện với anh. Làm bạn cũng khó vậy sao em?

Mọi thứ giờ rất ngổn ngang. Em đi, để lại sự đổ vỡ trong anh.

Công việc cũng vậy, anh đôi khi ước, giá như chờ anh học xong rồi em đá anh. Do anh yếu đuối, phải thôi, 1 ng như anh cũng ko xứng đáng bên em mà. Anh ko vượt qua được. Để lại sự hoang tàn.

Em hay hỏi anh công việc học tập như thế nào, anh luôn tránh, vì anh ko thể đổ lỗi cho em được. Một ng như anh nhu nhược và yếu đuối, có quyền gì đổ cho ng khác, phải ko em?

Anh thấy, mình đã đánh mất chính mình lâu rồi. Ko niềm tim, ko nghị lực, ko động lực. Có lẽ cũng là ngày em lấy chồng. HLP chỉ còn là 1 cái tên, chẳng còn tên ai trong đó nữa. HLP cứ vậy, 1 giấc mơ về tình yêu hoàn hảo.

-- đọc tiếp...

Có lẽ Linh cũng nên dũng cảm nói ra bí mật sâu kín nhất của mình. Thấy mình quá khổ tâm khi cứ phải giấu 1 bí mật suốt bao nhiêu năm mà chưa dám chia sẻ cùng ai, cũng chưa dám xin ai lời khuyên, như là mình sai trái hay tội lỗi lắm vậy.

Mọi người sẽ hiểu cuộc đời Linh vì sao như vậy, sao Linh lại chọn cuộc sống khép kín, tại sao lại ko thích ăn cá, tại sao lại ko thích lấy vợ, tại sao lại sống xuề xòa như vậy, và hiểu tại sao Linh đã yêu hời hợt như vậy. Nhất là những người đã từng yêu Linh, sẽ có câu trả lời cho mình.

Nói ra bí mật sâu thẳm nhất của mình, có lẽ ko dễ dàng. Giống như việc thừa nhận mình bị gay vậy, thật ko dễ dàng để nói ng khác hiểu về mình. Nhưng có lẽ cũng đến lúc phải dũng cảm đối mặt với chính bản thân mình, dù đúng hay sai.

Phương đã ko biết rằng, Linh đã đặt cược tất cả vào sự lựa chọn lần này, nếu ko lấy được Phương thì Linh sẽ đi tu. Nghe thật nực cười phải ko. Có đôi lần Linh nói với mọi người rằng Linh sẽ đi tu. Nhưng mọi ng chỉ cho đó là 1 câu giỡn chơi của Linh.

Nhưng đó là điều Linh muốn nói.

-- đọc tiếp...
hlp4ever (ngày 30 tháng 07 năm 2014, 05:56:10)
nếu đọc kĩ bình luận của bố Linh trong FB mọi ng sẽ nhận ra điều bố Linh muốn nói là gì. và cũng hiểu vì sao bố Linh nói như vậy.
hlp4ever (ngày 30 tháng 07 năm 2014, 19:38:37)
À ko biết Phương còn nhớ, Linh từng nói ngày cưới sẽ nói cho Phương biết 1 bí mật ko?
Sang trang:
123