HLP đã chết!

 

Thông tin về chủ blog

 


  Thông tin nho nhỏ

Tên sử dụng hlp4ever
Tên đầy đủ Hoàng Trọng Linh
Sinh ngày aa-0b-19b9
Quê quán Hải Phòng
Hiện tại ở
Điện thoại di động
Điện thoại nhà riêng
Loại thành viên Superadmin
Bật mí nhỏ Trăm năm cô đơn.

 
 

 
   
  Thông tin nho nhỏ:

 
  Tự sự

Tính tình thì rất trẻ con. Luôn muốn được người khác quan tâm chăm sóc và chiều chuộng. Mình có 1 đặc điểm là ko thích chiều con gái :D . Là người đứng vững trước nước mắt con gái. Thích được đi chơi. Ham chơi kinh khủng luôn. Nhưng chỉ đi nếu có người mà mình thích đi chơi cùng, nếu ko thì ở nhà ôm máy tính. Đơn giản vì mình chỉ là chính mình khi hòa đồng được, mà để hòa đồng được thì phải hợp với người, với môi trường xung quanh. Khi mà vào môi trường ko phù hợp thì ngay lập tức  1 vỏ bọc được tạo ra để bảo vệ.

Và cũng là 1 ng luôn tạo cảm giác khó gần. Nhưng thực ra lại rất dễ làm quen. Nhưng mà, để thân thiết thì ko dễ chút nào đâu....

 
  Sở thích cá nhân

 

  Tiểu sử:

Sinh ra để chiến đấu ...

Đây là câu châm ngôn của mình. Sinh ra và lớn lên từ 1 vùng quê, cũng ko phải nghèo lắm. Ông bà ngày xưa là địa chủ, nhưng nhà cũng chẳng có của cải gì, trừ cái mảnh đất rộng, mà trên quyền thừa kế là của mình. Từ bé, khi đi học, mình đã bộc lộ ngay khả năng của mình. Khả năng học ngu vô đối. Trời đã sinh ra 1 trí tuệ ngu dốt, trí nhớ kém thảm hại, cùng tính hậu đậu ... Vì vậy mình đã cố gắng rèn luyện, vì sinh ra để chiến đấu mà. Đúng thế , phải chiến đấu, ko bao giờ chịu khuất phục ...

 

  Thành tích nổi bật

Được ngồi trên ghế ĐH như con chó ngồi trong xó bếp.

Cuộc đời mình chính là thành công của sự nối tiếp của thất bại, là 1 sản phẩm hoàn hảo của sự thất bại. Dù là được sinh ra để chiến đấu, nhưng chưa bao giờ mình chiến thắng. Những trận chiến, tưởng như thắng đc 1 trận nhỏ, mà ko biết rằng đó lại chính là khởi nguồn của 1 kết thúc vô cùng thảm hại khác ....

Nhưng với tính thần sinh ra để chiến đấu, chưa  1 lần nào mình hối tiếc hay hối hận về 1 việc nào đó đã làm trong quá khứ. Thật khó. Nhiều lúc ngã ngục xuống , tưởng như ko đứng lên được. Có lúc lại bị cám dỗ, chạy theo những hư ảo của thế gian. Rồi có lúc giật mình nhìn lại thấy tay hoàn trắng tay.

Thành tích mình đạt được là gì ? Là cái chỗ mình đang đứng bây giờ ? Và trong tương lai, chính là nơi mình sẽ đứng, thẳng lưng .

I AM A MASTER. WAS THE MASTER, FOREVER BE THE MASTER.

 

Thank you for visiting!


Lần cập nhập cuối: 0000-00-00 00:00:00